Showing posts with label Cao nguyên. Show all posts
Showing posts with label Cao nguyên. Show all posts

Friday, 25 April 2014

Thác Thiên Thai thuộc xã Lạc Nghiệp (do vậy còn có tên là thác Lạc Nghiệp), huyện Đơn Dương, tỉnh Lâm Đồng. Thác nằm ngay ở đầu đèo Sông Pha (đèo Ngoạn Mục).

Đường vào thác hơi khó tìm: Khi bắt đầu vào đèo trên đường từ Đà Lạt xuống Phan Rang, ta tìm thác ở hẻm vực bên tay phải. Bắt đầu từ Ủy ban nhân dân xã, xuôi quốc lộ Đà Lạt – Phan Rang, theo hướng Phan Rang đến cách Ủy ban xã 1km cũng về phía tay phải, ta sẽ thấy bảng đề chùa Giác Nguyên, cạnh bên là một lối đi nhỏ. Xe hơi có thể vào hơn 2/3 đoạn đường theo lối này. Đi bộ một đỗi qua mấy thửa vườn hồng, vườn bơ, nghe tiếng róc rách nước chảy là sắp đến thác.

Có thể nhìn thấy thác Thiên Thai từ quốc lộ. Tuy nhiên, cần chú ý kỹ vì dòng chảy bị những tàn cây cổ thụ che khuất. Địa điểm nơi có dòng thác chảy được gọi là Eo Gió. Nếu hỏi thăm dân địa phương thì địa danh Miễu Cọp được nhiều người biết hơn (thác nằm phía dưới Miễu Cọp).

Thác có tên Thiên Thai có lẽ vì dòng chảy của thác cứ cao dần như đưa chúng ta vào cõi tiên. Dòng thác qua nhiều tảng đá nhỏ nên lúc nào cũng bị sủi bọt, phủ lên trên nó một lớp áo trắng xóa. Một số người dân địa phương gọi thác là thác Eo Gió cũng vì dưới dòng thác lúc nào cũng âm vang tiếng vi vu của gió thổi. Không khí dưới thác luôn luôn dễ chịu. Xuống chơi thác, chúng ta sẽ cứ muốn đứng trên những mõm đá mà hít mãi, hít thật nhiều không khí vào cho đầy phổi, thứ không khí thật trong, thật mát, lồng lộng hương núi.

Có nhiều tầng thác theo đường nước đổ nhưng để đi chơi hết các tầng thì rất vất vả và nguy hiểm. Đoạn thác ở cuối con đường nằm giữa hai vách núi cao âm u. Nắng chỉ rọi xuống dòng thác một vài giờ trong ngày vào buổi trưa, còn sáng và chiều thì mặt trời bị hai vách núi che khuất. Bên thác cũng có nhiều hồng. Mùa hồng chín, các bạn có thể ngồi bên thác mà ăn hồng đến chán như dịp chúng tôi đến. Nếu muốn xem được những cảnh đẹp hơn thì phải lội theo dòng chảy vượt qua những tảng đá trơn trợt rong rêu. Để thực hiện chuyến mạo hiểm này các bạn không nêu đến thác vào mùa mưa. Nghe nói vào khoảng tháng 9, tháng 10 sau những cơn mưa lớn, mực nước dòng chảy có thể dâng lên đột ngột.

Nước thác Thiên Thai lạnh buốt như nước đá. Cùng với khí hậu lạnh của Đơn Dương, hơi lạnh tỏa ra từ hai bên vách núi không nắng mặt trời nên đi vào dòng thác, chúng ta có cảm tưởng đi vào một thế giới khác, băng giá, lạnh lẽo, u ẩn.

Nếu có thể, lữ khách hãy thử ngồi chơi bên thác Thiên Thai cho đến chiều tối, chờ trăng lên trên Eo Gió. Biết đâu bạn sẽ nghe “Tiếng ai hát chiều nay vang lừng trên sóng”(1) biết đâu bạn sẽ trở thành một Lưu Thần, Nguyễn Triệu theo suối lạc vào cõi thiên thai…

(1) Câu đầu tiên trong bài hát Thiên Thai của nhạc sĩ Văn Cao.
Tổng hợp từ Thư viện Lâm Đồng
Du lịch, GO!

Wednesday, 2 April 2014

Một sáng tháng 3, tôi ngồi uống café với những người bạn bên Bờ Hồ (Hà Nội), anh bạn người Sài Gòn đã có nhiều năm sống ở Đà Lạt nói với tôi rằng: “Đà Lạt là một thành phố rất biết cách giữ chân người, ai đã sống, gắn bó lâu năm thì khó lòng bỏ Đà Lạt, đi miết rồi cũng về với Đà Lạt thôi”.
“Chỉ một ngày để có được hình dung trọn vẹn về xứ sở ngàn hoa có phải là điều quá tham lam không?”, tôi hỏi. “Không hề khó thực hiện đâu, đến thăm đường hầm điêu khắc Đà Lạt thu nhỏ bên hồ Tuyền Lâm đi”, anh bạn tôi gợi ý.

Lời giới thiệu đó vô hình thôi thúc tôi vượt hơn 1.600km tới Đà Lạt. Từ trung tâm thành phố theo đường Triệu Việt Vương, xuôi 8km vào hồ Tuyền Lâm, đi đến cuối con đường, đập vào mắt tôi là dải taluy cao trên 11m với những tác phẩm nghệ thuật được khắc nổi, đắp đất cầu kỳ và tinh xảo.

Giữa những khu du lịch sinh thái có kiến trúc na ná nhau mọc lên ngày càng nhiều ở Đà Lạt, Dự án Đường hầm điêu khắc là mảng màu hoàn toàn khác biệt. Với sự giúp đỡ về mặt tư liệu lịch sử của các sở, ban, ngành tỉnh Lâm Đồng, Ban Quản lý Dự án cùng hàng trăm nghệ nhân, hoạ sỹ đã từng bước làm nên một cuốn từ điển sống khái quát lịch sử hình thành và phát triển Đà Lạt qua 120 năm.

Toàn bộ cụm công trình được bao bọc bởi chiếc “ghế rồng Việt” dài 1,2 km uốn lượn với thế vươn lên mạnh mẽ, chắc chắn. “Mượn câu chuyện kiến trúc, chúng tôi muốn gửi gắm khát vọng về sự phát triển phồn vinh của đất nước”, anh Trịnh Bá Dũng - Chủ tịch HĐQT và anh Trần Việt Nghĩa - Tổng Giám đốc Công ty cổ phần Sao Đà Lạt - chủ nhân công trình chia sẻ.

Đường hầm điêu khắc là sự đột phá về chất liệu. Từ đất đỏ kết hợp với một số phụ gia không nung, chủ nhân công trình đã sáng tạo ra một chất liệu xây dựng mới. Độc đáo hơn, những nguyên liệu đến từ đất mẹ cũng được tận dụng tạo thành màu sơn bền với thời gian, thân thiện với môi trường.

Một ngày để hiểu và yêu Đà Lạt

Chuyến hành trình khám phá câu chuyện về sự hình thành Đà Lạt qua hàng trăm năm được gói gọn trong vài chục phút đi bộ bắt đầu từ đuôi rồng và kết thúc ở đầu rồng. Đằng sau công trình kiến trúc là một câu chuyện dài bất tận. “Lịch sử hình thành Đà Lạt được khắc hoạ từ thưở hồng hoang, chưa có dấu chân người, chỉ có đá và nước cùng các loài muông thú trong rừng như rắn, rùa, voi, cho đến khi xuất hiện người dân tộc với những hoạt động sinh hoạt thường ngày như giã gạo, uống rượu cần, đánh cồng chiêng…

Những nếp nhà rông của đồng bào cũng được tái hiện. Hình ảnh điêu khắc rùa cha dẫn đàn con tháo chạy trong khi rùa mẹ trụ lại chiến đấu sinh tồn với loài rắn khổng lồ như một ẩn dụ về chế độ mẫu hệ trong đời sống của người Cơ Ho - dân tộc sinh sống lâu đời ở Lâm Đồng”, anh Nghĩa giới thiệu khi dẫn tôi đi thăm công trình.

Cuộc hành trình tiếp tục với những kiến trúc mang đậm dấu ấn Pháp như: Trường Cao Đẳng Sư phạm Đà Lạt, nhà ga Đà Lạt, Viện Pasture, hồ Xuân Hương, khu biệt thự cổ...

“Trong đoạn đường sau năm 1975, các nghệ sỹ điêu khắc những đàn cá nước lạnh như cá hồi, cá tầm, những cánh đồng dâu, hoa, đồi chè Trại Mát, rẫy cà phê Cầu Đất. Điểm nhấn không thể thiếu là một chiếc máy bay Airbus 321 dài 37m bay trên nóc nhà sân bay Liên Khương với hướng cất cánh lên bầu trời”, anh Dũng nhấn mạnh.

Nhà đất kỷ lục Guinness

Hợp phần đầu tiên của công trình được thực hiện hoàn tất là ngôi nhà đất. Ngôi nhà có thế dựa lưng vào núi, hướng mặt ra hồ, trên nóc nhà nổi bật hình ảnh tấm bản đồ Tổ quốc thiêng liêng. Mặt tiền ngôi nhà được điêu khắc đầy đủ bộ chữ quốc ngữ và câu chuyện ngụ ngôn thú vị: “Cá ăn kiến, kiến ăn cá”.

Toàn bộ nội thất trong nhà đều được làm từ đất và hoàn toàn có thể sử dụng được như: bàn ghế, giường ngủ, nhà tắm, bồn rửa tay, lò sưởi,… Với kiến trúc độc đáo, ngôi nhà đã được Trung tâm sách Kỷ lục Việt Nam xác nhận hai kỷ lục từ tháng 9/2013. Kỷ lục thứ nhất là Ngôi nhà bằng đất đỏ không nung đầu tiên và có phong cách độc đáo nhất, kỉ lục thứ 2 là Ngôi nhà bằng đất đỏ không nung có mái đắp nổi hình bản đồ Việt Nam đầu tiên và có diện tích lớn nhất.

Câu chuyện kiến trúc - câu chuyện giáo dục

Nhìn ngắm công trình bề thế, kiên cố, khách thăm quan khó lòng hình dung ra một khu đồi không đường, không điện bên hồ Tuyền Lâm chỉ vài năm trước đây. Đà Lạt mộng mơ là cái duyên đưa đẩy những người con từ những mảnh đất khác, bỏ phố lên rừng để cộng hưởng nguồn sáng tạo.

Tất cả những tên gọi mà du khách đặt cho Đà Lạt như thành phố ngàn hoa, ngàn thông, thành phố của di sản kiến trúc đều lần lượt được tái hiện trong đường hầm điêu khắc ấy. Không chỉ có không gian mà thời gian hình thành và phát triển của thành phố Đà Lạt cũng đủ đầy trong suốt chiều dài hơn 1km. Thu nhỏ Đà Lạt như một cuốn từ điển để du khách khắp mọi nơi, bất kể người già hay trẻ nhỏ đều có thể hiểu Đà Lạt từ buổi sơ khai cho đến hôm nay, tái hiện những nét đẹp về kiến trúc, cảnh quan cũng như đặc trưng riêng về văn hóa của vùng đất này.

Không bằng phẳng như con phố ở đồng bằng, con đường điêu khắc uốn lượn lên xuống theo triền núi như nét đặc trưng của mảnh đất cao nguyên. Theo như giới thiệu của các họa sĩ ở đây thì đường gồm hai phần chính, mỗi phần một chủ đề riêng. Bắt đầu con đường với tên gọi “miền đất lạnh” tái hiện toàn cảnh mảnh đất này thuở còn hoang sơ.  Đứng dưới lòng đường nhìn lên các họa sĩ, nhà điêu khắc đã tạo nên một rừng thông chen chúc, những đàn voi, đàn kiến, đàn rùa nối đuôi nhau. Trên vách đá có dơi, tắc kè, những cây vã quả rơi lăn xuống suối.

Miền đất lạnh thuở còn hoang sơ ấy còn chứa đựng những câu chuyện của thiên nhiên: đàn voi nối nhau đi, voi mẹ quay đầu chờ đàn con, voi em rơi xuống suối níu vào chân voi anh; là câu chuyện chế độ mẫu hệ của người dân tộc nơi đây khi rùa bố dẫn theo đàn con tránh nguy hiểm, rùa mẹ đứng lại chống chọi với con rắn khổng lồ. Những mái nhà của người dân tộc Cơ Ho, Cil, Lạch… những hoạt động sinh hoạt sống động của bà con được tái hiện bên vách lối đi.

Băng qua cao nguyên Langbiang lộng gió, sẽ qua phần thứ hai của con đường mang tên “Đà Lạt hình thành và phát triển”. Có cấu trúc như một con phố chạy dài, hai bên đường những cỗ xe ngựa thường thấy trên phố phường Đà Lạt, và lần lượt các công trình kiến trúc đã trở thành di sản riêng của Đà Lạt xuất hiện như Trường Cao đẳng sư phạm uốn theo vách tường, nhà thờ, chùa, ga Đà Lạt, Viện sinh học Tây Nguyên, những ngôi nhà mang đậm kiến trúc Pháp, những chiếc xe hơi cổ…

Với mong muốn thu nhỏ tất cả những nét đẹp của Đà Lạt vào một thể thống nhất trong vòng 1km để khi du khách dạo bước trong con đường này sẽ thấy hết những nét đẹp của Đà Lạt. Những tác phẩm điêu khắc được làm thủ công trên đất dựa trên hình mẫu của chúng ngoài thực tế giúp du khách có cái nhìn tổng quan hơn về Đà Lạt, đó là mong muốn mà những con người làm nên con đường này chia sẻ. Hai bên đường, hoa mai anh đào - loài hoa đặc trưng của Đà Lạt mùa xuân vừa được trồng còn non lá, trên mái những tán thông reo đúng như “thành phố trong rừng, rừng trong thành phố”.

Để tôn vinh hoa và nghề trồng hoa ở xứ sở này, một thác nước bằng hoa đã được xây dựng thiết kế cho nước phun trào ra từ nhụy của những bông hoa trong chùm hoa lan vàng trên đỉnh thác nằm ngay dốc lên xuống từ đỉnh Langbiang. Đường hầm điêu khắc nằm sâu khoảng 2m so với mặt đất nên phía trên, sau những mái nhà là vườn dâu, hoa cẩm tú cầu xanh mướt. Đặc biệt, dọc suốt con đường là chiếc ghế rồng có đủ chân rồng, vẩy rồng uốn lượn mềm mại. Đầu rồng bắt đầu từ miền đất lạnh, chạy theo dọc con đường và trở về kết thúc đuôi rồng cũng tại đây.

Để có được công trình này, những chủ nhân của nó đã phải bỏ ra rất nhiều tâm huyết, công sức, tiền của. Với địa hình đất đồi, việc vật chuyển nguyên vật liệu phải huy động tổng lực từ sức người cho đến xe cút, xe cơ giới hạng nặng. "Không biết bao nhiêu lần chúng tôi dính phải mưa trong quá trình thi công, có lần phải huy động 2 cần cẩu để trục vớt chiếc xe đào sa lầy dưới đường hầm sâu 5m", anh Dũng kể lại một kỷ niệm khó quên.

Sau những tháng ngày mệt mài nghiên cứu, anh Dũng đã tạo ra được hợp chất có thể đảm bảo độ bền của công trình, chống chịu được thử thách của thiên nhiên mà vẫn giữ được màu của đất đỏ nơi đây.

Không chỉ đột phá về mặt ý tưởng và chất liệu, công trình Đường hầm Đà Lạt thu nhỏ còn thể hiện nhân sinh quan sâu sắc của chủ nhân. Đằng sau câu chuyện về kiến trúc, không khó để nhận ra câu chuyện về văn hoá và giáo dục.

Chỉ một câu chuyện nhỏ trên bức tường của ngôi nhà đất nhưng có tính giáo dục rất cao. Bức tranh tường đắp nổi câu chuyện ngụ ngôn “Cá ăn kiến, kiến ăn cá” gửi gắm thông điệp:  Trong cuộc sống con người hãy yêu thương nhau thay vì tìm cách đối phó, hãm hại nhau. Bất luận trong trường hợp nào nếu cố tình đè nén người khác, khi hoàn cảnh đổi thay, tình hình có thể xảy ra theo chiều hướng bất lợi.

Câu chuyện về “Cá ăn kiến, kiến ăn cá” hay câu chuyện cảm động về cuộc đấu tranh sinh tồn của loài rùa là những ví dụ sinh động để người lớn kể cho các em nhỏ khi đến đây. Mới đây, hàng nghìn học sinh tiểu học của thành phố Đà Lạt đã được đến thăm quan công trình để các em có thêm hiểu biết và tự hào về quê hương mình, cố gắng học tập, xây dựng thành phố xanh - sạch - đẹp.

Tổng hợp từ Dân Trí, Lâm Đồng online, Kiến Thức
Du lịch, GO!

Sunday, 2 March 2014

(TTO) - 3g sáng mới chính thức quyết định người đi, 5g sáng khởi hành với những chiếc xe không thể… kỳ dị hơn cho một chuyến phượt:  Wave, Attila…

Nhưng sự háo hức khám phá Cầu Đất (Lâm Đồng), vùng trồng cà phê Arabica duy nhất tại VN, đã thổi bay lo âu của các chàng trai nhóm Porevol - Mystery Hunting.

Lên đường nào!

1. Khởi đầu chuyến đi, thay vì chọn quốc lộ 20, đoàn quyết định “đột phá” bằng cách đi đường Bình Thuận, leo đèo Tà Pứa. Biết đâu sẽ nhanh và dễ dàng hơn?


< Các "chiến mã" đã vào đến địa phận Cầu Đất.

Do môtô của một số thành viên bất ngờ bị hư tay côn, thắng không ăn phải thay bằng mấy chiếc xe "kỳ dị" trên nên kết quả sau khi bở hơi tai vượt qua được đèo Tà Pứa với hàng chục khúc cua cùi chỏ ngoắt ngoéo, cực kỳ nguy hiểm, đèo Bảo Lộc và đèo Prenn trở nên hết sức đơn giản với cả đoàn! Thật không biết nên gọi là quyết định sáng suốt hay dại dột?!

Đà Lạt, phố núi sau tết vẫn đông đúc đến mức nghẹt thở. Phòng khách sạn kiếm mãi không có, nhà hàng, quán ăn đông nghịt người. Thế là, thay vì nghỉ một đêm “sang trọng” lấy sức ở Đà Lạt, cả nhóm quyết định ngủ nhà dân và sáng hôm sau thẳng tiến thêm 24km đến khu vực Cầu Đất (Lâm Đồng).

< Những ngôi nhà bé nhỏ trong rẫy cà phê ở Cầu Đất.

Cầu Đất (Lâm Đồng) là địa chỉ khá quen thuộc và đắt giá với dân trong ngành cà phê do đây gần như là vùng đất duy nhất tại VN có thể trồng cà phê Arabica, loại cà phê rất khó trồng, có vị đắng mạnh nhưng cực kỳ thơm và có ít cafein. Chính vì ưu thế này, trên thế giới Arabica được đánh giá cao hơn hẳn giống cà phê Robusta, hiện trồng chủ yếu tại Đắk Lắk, Gia Lai, Kon Tum nước ta.

2. Trời lành lạnh, tiếng xe chạy rào rạo bởi sên lâu ngày bị rơ và còn vì một chặng đường quá dài đã qua, đường cũng khá quanh co và khó đi. Tuy nhiên, không ai than vãn lấy một lời, tất cả dường như choáng ngợp bởi vẻ đẹp của rừng thông liên tục lên cao xuống thấp, hòa vào mây phía dưới chân đồi phía xa.

< Bạt ngàn những cánh đồng trà, cà phê.

Hương cà phê lẩn khuất trong từng tán cây, phiến lá ven đường, say đắm như thực như ảo thật sự là một “đặc sản” quá quyến rũ của Cầu Đất…

Cuối cùng thị trấn Cầu Đất cũng đã xuất hiện trước mắt. Một thị trấn đẹp như thơ như tranh. Nhìn ngang, dãy nhà ở phố trung tâm đẹp cổ kính với kiểu kiếu kiến trúc Pháp đã có gần trăm năm tuổi. Ngước lên, chập chùng những ngọn đồi trà, cà phê, bao la như không có điểm dừng, trải dài vô tận về phía chân trời.

Không một bóng khách du lịch, không cả những lời chào mời, cò kéo, Đà Lạt của trăm năm trước dường như đang nằm ngủ yên bình, dịu dàng ở đây…

3. Uống xong ly cà phê Arabica đậm đà, thơm phức trong gió cao nguyên lạnh buốt, không ngừng lại ở thị trấn, chúng tôi quyết định tiến trực tiếp vào khu vực trồng cà phê.

Đường vào rẫy cà phê nhỏ xíu, chỉ vừa đủ một bánh xe lọt vào. Những cây cà phê gần sát đến mức chỉ đưa tay ra là chạm đến, giống cà phê Arabica trứ danh, một đặc ân thật sự của vùng núi heo hút này.

Tuy nhiên, dù đất đai tốt, khí hậu ưu đãi, đời sống của nông dân trồng cà phê ở đây vẫn còn rất khó khăn. Nằm lọt thỏm giữa rẫy cà phê mênh mông, họ sống trong những căn chòi nhỏ xập xệ, gia đình bốn, năm người chui ra chui vào, quanh năm mở mắt ra chỉ thấy cây cà phê và núi đồi, và bầu trời trên cao.

Thế là hết! Nhiều nhà ở khu này, chủ nhà về quê hết cả nhưng nhà thậm chí còn không có khóa hoặc khóa hết sức lỏng lẻo, thờ ơ, thì nhà có gì đâu mà lo, mà giữ.

Đứng lặng trước những ngôi nhà này, không ai bảo ai đều khá ưu tư. Tiếng là dân ghiền cà phê, thậm chí đã mở quán cà phê nhưng đây mới là lần đầu tiên chúng tôi đến trực tiếp nơi trồng ra cây cà phê, nhìn thấy hạt cà phê còn đọng nguyên sương sớm và nhất là nhìn rõ được đời sống khó khăn của những người nông dân ở đây. Tự nhiên thấy mình cần phải làm cái gì đó có trách nhiệm hơn, không chỉ đơn thuần là mua bán lợi nhuận nữa.

4. Bốn giờ chiều, sương xuống, trời cũng bắt đầu tối dần, đoàn rời Cầu Đất trong sự luyến tiếc. Chưa xa đã nhớ. Nhớ hương cà phê Arabica vương vấn trên vai áo ướt sương, trên bàn tay xoay xoay ly cà phê nhỏ nhắn, ấm sực. Nhớ những ngôi nhà bé nhỏ trên rẻo cao lắt lay gió thổi...

Cà phê ở đây ngon không chỉ nhờ đất tốt, mà hình như còn vì linh hồn hãy còn thô ráp, nguyên sơ rất riêng, rất khác của miền sơn cước này…

Theo Đoàn Bảo Châu (báo Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!

Saturday, 1 March 2014

Bản Dọi thuộc xã Tân Lập, huyện Mộc Châu, nằm cách trung tâm thị trấn nông trường Mộc Châu 30km về phía đông bắc.

< Đồi chè Tân Lạp gần bản Dọi.

Từ thị trấn Nông trường Mộc Châu (Sơn La) đi theo con đường dẫn về xã Tân Lập khoảng 20km đến ngã ba Pa Khen rồi rẽ phải đi thêm chừng 7km nữa là đến bản Dọi: bản của người dân tộc Thái với khoảng gần 293 hộ dân, sinh sống chủ yếu bằng nghề trồng chè và chăn nuôi bò sữa.
Ai đó đã từng đến cao nguyên Mộc Châu, tận hưởng không khí mát lành, cảnh đẹp tự nhiên và khám phá những điều khác lạ, hấp dẫn của cộng đồng vùng cao Tây Bắc thì ở bản Dọi, vẻ đẹp và những nét hấp dẫn ấy dường như vẫn  còn nguyên vẹn.

Ði qua những đồi chè bạt ngàn, rừng mận kéo dài đến tận chân núi và những con đèo quanh co uốn khúc để đến nơi đây mới thực sự thấy và hiểu vì sao bản Dọi lại được nhiều người quan tâm đến thế.

Đến với bản Dọi, du khách có dịp cùng với người dân địa phương vào bếp làm quen và học nấu những món ăn truyền thống của người dân tộc Thái với nguyên liệu có sẵn trong vườn. Khi các món ăn đã được bày lên mâm, chủ khách cùng vui vẻ thưởng thức và xem các chương trình văn nghệ do dân bản biểu diễn.

Ngoài ra, khách còn có thể trải nghiệm các sinh hoạt đời thường cùng người dân địa phương như: lên rừng hái lá thuốc, hái chè; leo núi; chăm sóc bò sữa; xuống suối bắt cá hoặc ghé thăm các điểm du lịch lân cận như: hang động mộ táng Trung Xá, Phây Đón để tìm hiểu thêm về lịch sử, văn hóa cộng đồng của cư dân vùng đất này.

Thậm chí có thể cùng khách leo qua 3 con dốc để đến với những bản người Mường, người Dao lân cận phía bên hông núi.

Theo như người già kể lại: Người Xá (dân tộc Khơ Mú ngày nay) và người Thái cùng ở trên mảnh đất Mộc Châu. Người Xá bắn tên rất giỏi đã thách người Thái bắn tên lên vách đá để xác định chủ quyền vùng đất. Nếu mũi tên của bên nào bắn cắm vào vách đá nghĩa là thần núi, thần đất thuận cho ở, còn bên nào thua phải đi khỏi mảnh đất này.

Người Xá dùng tên có bịt đồng ở đầu mũi tên nên bắn vào vách đá thì bị nảy ra, còn người Thái đã lấy sáp ong dính vào đầu mũi tên nên khi bắn mũi tên đã dính lên vách đá. Từ đó, người Thái được làm chủ đất này. Vì không phải là chủ đất nên khi chết đi, người Xá không được chôn cất dưới đất mà phải lấy thân gỗ to, khoét bỏ ruột để cho người chết vào trong rồi treo lên các vách đá hoặc giấu trong các hang động quanh vùng.

Lịch sử mộ thuyền trong hang động ở đây đã tồn tại mấy trăm năm cùng với sự hiện diện của cộng đồng người Thái. Những quan tài đến nay vẫn còn khá nguyên vẹn để cho du khách có thể ghé thăm, tìm hiểu thêm về lịch sử vùng đất tươi đẹp vùng Tây Bắc này.

< Homestay ở bản Dọi.

Hiện nay, bản Dọi đã có homestay do CTy Handspan Adventure Travel (Công ty du lịch nối vòng tay), cũng là nhà nghỉ cộng đồng tại bản. Đây là căn nhà sàn lớn với diện tích khoảng 130m², gồm 8 gian, có thể phục vụ khoảng 20 khách du lịch mỗi ngày.

Nhà nghỉ này nằm trong chương trình hợp tác giữa công ty và gia đình ông Hà Văn Quyết - người Thái ở bản Dọi. Theo đó, họ đã đầu tư hơn 50 ngàn USD sửa lại căn nhà sàn cũ của gia đình ông Quyết và xây mới hệ thống nhà tắm, nhà vệ sinh... rồi trực tiếp huấn luyện các thành viên trong gia đình cách nấu những món ăn dân tộc theo thực đơn của khách du lịch và một số món ăn Âu, Á phổ thông, cách đón tiếp, phục vụ khách du lịch...

Ngôi nhà được đầu tư sửa chữa nằm trong khuôn viên hơn 2.000 m², nằm trong khu vực bản Thái với hơn 150 nóc nhà sàn được xây dựng từ lâu đời. Nhà được bao quanh bởi rừng cây xanh mát mẻ tạo cảm giác yên tĩnh, mộc mạc, thanh bình. Sau khi sửa chữa, ngôi nhà hầu như vẫn giữ được nét nguyên sơ vốn có, nhưng hệ thống điện chiếu sáng, nhà vệ sinh, nhà tắm được thay đổi hoàn toàn, trở nên sang trọng, sạch sẽ. Mục tiêu lớn nhất của công ty là: phát triển du lịch theo hướng bền vững, người dân có thu nhập từ du lịch, nhưng có ý thức bảo tồn, giữ gìn nét đẹp truyền thống của gia đình, dân tộc mình.

Handspan Adventure Travel cũng có những tour đưa khách đến nghỉ tại nhà sàn, tổ chức cho khách tham quan hái chè, hái quả, đi bộ, đạp xe xung quanh khu vực bản Dọi và xã Tân Lập.

Du lịch, GO! tổng hợp

Wednesday, 19 February 2014

Từ sáng ngày 19.2, rất nhiều du khách đã đổ xô về Sapa để chiêm ngưỡng vẻ đẹp lung linh trong tuyết trắng. Tuyết bắt đầu rơi lúc 2h, nhiệt độ xuống thấp ở mức -0,2 độ C và phủ trắng mọi vật từ khu vực điểm cao đèo Ô Quý Hồ (khoảng 2.000m) lan dần đến khu vực ngã ba Nhà máy nước (thị trấn Sa Pa, khoảng 1.600m).

Đây là lần đầu tiên tuyết rơi ở Sapa trong năm nay, tuyết khiến những cành đào Sapa đẹp lung linh trong tuyết trắng. Hiện tuyết rơi ngày càng mạnh và đã phủ một lớp 3-5 cm trên mặt đất hai bên mặt đường quốc lộ 4D Sa Pa - Lai Châu. Trong khi những du khách đổ xô lên Sapa để ngắm tuyết và hào hứng chụp ảnh... thì lại có một thục tế: Đằng sau vẻ đẹp của tuyết là sự đói khổ!

“Ở đâu cũng thế, những người nghèo là khổ nhất. Tuyết rơi lạnh thế này, đằng sau cái vẻ đẹp của nó thì nó cũng mang tới sự đói khổ. Hoa màu, gia súc thiệt hại. Cái lợi từ du lịch chỉ có tác dụng trên một số người, nhưng phần lớn những người nghèo thì thiệt hại nặng nhất”, một bạn trẻ chia sẻ.

Nhiệt độ giảm xuống âm 0,2 độ C vào sáng 19-2 khiến thị trấn Sapa có tuyết rơi với cường độ nhẹ, phủ lớp mỏng trên cây cối, nhà cửa. Một số vùng núi khác thuộc tỉnh Lào Cai như xã Y Tý (Bát Xát) - nơi nằm ở độ cao trên 2.000 m so với mặt nước biển cũng có mưa tuyết dày khoảng 5-10 cm. Hiện tuyết vẫn chưa tan hết.

Nghe tin Sa Pa có tuyết rơi, không còn sự hứng thú như những lần tuyết rơi trước, nhiều người trẻ bày tỏ sự xót xa, thương cảm với người dân Sa Pa khi hay tin có tuyết rơi.

Bạn Duy Khánh chia sẻ: “Đi leo Fansipan một lần đúng vào dịp tuyết rơi như thế này, tởn tới giờ. Ngày đầu tiên thì còn thích thú, đến tối thì lạnh không ngủ nổi, sáng hôm sau buốt cóng cả tay chân (mặc dù áo ấm khăn giày trang bị đầy đủ) đường trơn trượt leo rất nguy hiểm, cả đoàn đành bỏ cuộc khi đường lên đỉnh bị cây cối gãy đổ và tuyết chặn mất. Khi về xót nhất là thấy cảnh trâu bò chết dọc sườn núi, người dân đành đem xẻ thịt tại chỗ, như vậy là gần như mất trắng. Ảnh chụp đợt đó giờ nhìn lại vẫn phải chặc lưỡi "đẹp lạnh lùng". Không mong tuyết rơi trên Sapa, đồng bào trên ấy khổ lắm”.

Đã từng lên Sa Pa vào đúng mùa mưa rét, cảm nhận được sự khắc nghiệt của cái lạnh cắt da cắt thịt trên đó nên Hoài Anh (Ba Đình, HN) rất đồng cảm với đồng bào trên đó: “Cách đây vài năm mình cũng tới Sapa vào mùa đông, lúc đó không có tuyết rơi nhưng cũng lạnh lắm. Mình thì mặc áo trong , áo ngoài vẫn thấy rét ơi là rét. Vậy mà vào trong bản vẫn thấy có em nhỏ chỉ tầm 3 tuổi thôi nó vẫn cởi chuồng, mặc áo thì phong phanh. Nhìn thấy mà thương quá. Bà con vùng núi của mình vẫn còn nghèo và thiếu thốn quá. Vậy mà giờ lại có tuyết rơi thì lạnh lắm”.

Còn chị Lê Thúy, quê Lào Cai, đang làm việc ở Hà Nội, nghe tin quê nhà có tuyết mà quặn lòng. “Rét buốt thế này, thương mẹ, thương các em, các cháu ở nhà quá”.

Ngay cả những bạn trẻ mê “phượt”, ưa khám phá, khi nghe tin Sa Pa lại có tuyết rơi cũng không còn hứng thú: “Đẹp thật. Nhưng chúng ta chỉ đi ngắm 1, 2 ngày thì thấy nó đẹp nhưng nhìn những đứa trẻ dân tộc phong phanh co ro trong cái rét xót xa lắm bạn ơi. Hy vọng các bạn nào đi Sapa mùa này có thể đem cho mấy em vài tấm áo ấm”, một bạn trẻ chia sẻ.

“Không biết trên đó có bao nhiêu đồng bào mình đang chịu rét và đói! Tội nhất là người già và trẻ em. Cầu mong cho nhiệt độ tăng lên, mặt trời sưởi ấm, tuyết tan”, một bạn trẻ khác tiếp lời.

Hiện tượng tuyết rơi cũng xảy ra ở nhiều nơi vùng cao phía Bắc tại Lào Cai, gồm các xã Y Tý, huyện Bát Xát. Còn tại huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang, hiện tượng tuyết rơi cũng tái diễn lần thứ 3, tính từ giữa tháng 12.2013 đến nay, tại các xã: Tả Lủng, Giàng Chu Phìn, Cán Chu Phìn, Thượng Phùng, Xín Cái, với lượng tuyết dày từ 5 - 7 cm. Nhiệt độ trong ngày thấp nhất ở các xã vùng cao này chỉ còn 1 - 2 độ C.

Du lịch, GO! tổng hợp

Wednesday, 5 February 2014

(NLĐ) - Nương theo câu thơ “Mai Châu mùa em thơm nếp xôi” trong bài thơ Tây Tiến của nhà thơ Quang Dũng, tôi đã đến Tây Bắc trong những ngày cuối năm đầy sương mù và rực rỡ màu hoa cải. Đó không đơn giản chỉ là một chuyến du lịch mà còn là hành trình của cả một giấc mơ...

< Sương mù trên đỉnh Thung Khe - Hòa Bình.

Tây Bắc đón tôi bằng “dốc sương mù” trên đỉnh Thung Khe (thuộc địa phận tỉnh Hòa Bình) – trạm dừng cho khách du lịch xuống ngắm… sương, “thưởng thức” cái lạnh của miền cao và nghỉ chân ăn ngô luộc, cơm lam thịt nướng.

< Người già miền cao, nhớ câu thơ của Tố Hữu: "Con nhớ mế lửa hồng soi tóc bạc..."

Tôi rất thích những bếp ngô vùng cao với lửa hồng ấm áp và mùi ngô thơm lựng, gợi nhớ câu thơ se sắt “Một bếp lửa chờn vờn sương sớm – Một bếp lửa ấp iu nồng đượm – Cháu thương bà biết mấy nắng mưa…” trong bài thơ Bếp lửa của nhà thơ Bằng Việt trong trang sách thưở nào. Tôi cũng đã từng dừng chân vào giữa sương khuya trên đường lên Hà Giang – Đông Bắc, mùi vị nước ngô ngọt mát ấy như vẫn còn vương vấn đến tận bây giờ - cho những ký ức rất riêng về phương Bắc.

< Cơm lam trên đỉnh Thung Khe.

Có đi tôi mới hiểu rõ nhất những câu thơ đã được học từ thời cắp sách. Các thi sĩ, nhạc đã chọn đúng những cái tinh túy nhất của miền địa đầu Tổ Quốc, để những câu thơ mãi mãi khắc vào lòng người hình ảnh Tây Bắc là “mùa xuân hoa mơ hoa mận nở”, là “Nhớ bản sương giăng nhớ đèo mây phủ - Nơi nào qua lòng lại chẳng yêu thương…”.

< Khung cảnh Mai Châu rạng rỡ lúc nắng lên làm tan sương.

Tôi co ro trong lớp áo ấm dày, găng tay, mũ len nhưng vẫn hăng say đứng trong sương mù tận hưởng cảm giác ngất ngây giữa đất trời, một cảm giác hạnh phúc và bình yên đến vô biên không dễ gì có được giữa lòng phố thị.

< Hoa mận trắng Mộc Châu.

Ai đó đã từng nói rằng, khi ta đi càng nhiều thế giới sẽ càng thu hẹp lại. Với tôi, những chuyến đi còn là nối dài của giấc mơ. Ngày bé, những nơi địa đầu Tổ quốc cứ ngỡ là “vạn trường thiên lý”, cả đời có mơ cũng không bao giờ có thể đặt chân đến.

< Tây Bắc mùa xuân đẹp như tranh.

Quê tôi, có những người cả đời còn chưa bước chân ra khỏi cổng làng. “Lên thành phố” có khi còn không được huống gì là dặm trường đi tìm những giấc mơ...

< Và cánh đồng hoa cải...

Tôi nhớ mình đã hãnh diện đến rơi nước mắt khi đứng trên cột cờ Lũng Cú-Hà Giang; hạnh phúc trong ngần khi vừa đi vừa hát trong cái se lạnh của mù sương bình yên trên đỉnh Mã Pí Lèng; ngơ ngác như trẻ nhỏ giữa buổi chợ phiên Mèo Vạc – những điều lần đầu tiên trong đời được tận mắt chứng kiến, nhìn ngắm và say mê, rồi nhớ mãi không quên.

< ... làm say lòng khách phương xa.

Tây Bắc cũng vậy, dẫu rằng đường đến Mai Châu (tỉnh Hòa Bình), Mộc Châu “ mùa hoa cải” (tỉnh Sơn La) không đẹp, bằng phẳng và lãng mạn như đường lên Đông Bắc, nhưng núi đầu xuân đã kịp đón chúng tôi bằng những nụ hoa đào phơn phớt, những cánh đồng  cải trắng và cải vàng đẹp đến mê đắm lòng người.

< Đường đến cánh đồng hoa cải thơ mộng.

Có người trong nhóm đùa: “Sao mình siêng thế, cất công từ Nam ra Bắc, vượt đường xa lên núi chỉ để ngắm cải trắng, cải vàng?”. Nhưng người ta vẫn nói, hạnh phúc không phải là đích đến, mà đó là hành trình chinh phục và khám phá. Suốt chặng đường đến với mùa hoa cải Mộc Châu, lòng tôi cồn cào những cảm xúc khó tả. Hồi hộp, phấn khích, hạnh phúc, bình an trước chặng đường phía trước đầy những điều mới lạ, bất ngờ; được nhìn ngắm những miền đất mới, thẩm thấu những giá trị đậm bản sắc vùng miền, đến cả nắng và gió của miền sơn cước cũng khiến cho lòng người nhẹ nhàng, thanh thoát hơn.

< Về đây khi mái tóc còn xanh xanh - Về đây với ngày gió chiều lang thang...

Chúng tôi đi sâu vào phía những cánh đồng hoa cải vốn không dành cho khách du lịch, tận mắt chứng kiến một không gian bạt ngàn đã từng chỉ được được nhìn thấy trên những bức ảnh nghệ thuật về Mộc Châu đoạt những giải thưởng ảnh trong và ngoài nước. Được trò chuyện với “ông chủ vườn đào” vui tính, hiền lành. Và được “nhào” vào vườn hoa cải vàng rực trong nắng chiều thỏa thuê chụp ảnh...

< Mai Châu "mùa phơi váy".

Chúng tôi rời khỏi những vạt hoa cải làm say lòng người, không để lại gì ngoài những dấu chân và không mang theo gì ngoài những bức ảnh. Núi đẹp và bình yên như thiên thai. Càng đi nhiều, tôi càng nhận ra đất nước mình đẹp quá. Dải đất hình chữ S đầy những biến thiên, thăng trầm suốt chiều dài lịch sử; liên tục thiên tai và cuộc sống vẫn tiếp tục trải dài trong những vạn biến bất an. Thế nhưng, đất và người vẫn đẹp, vẫn rạng ngời những giá trị văn hóa vùng miền, vẫn là những “vùng đất diệu kỳ” cho những giấc mơ muốn được chinh phục, khám phá.

Tôi đã đi trong những giấc mơ của chính mình, để được cảm nhận rõ rệt nhất “Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”. Nơi này, chúng tôi đã được vào thăm làng du lịch bản Lác, mặc những trang phục của đồng bào H’Mông, chia nhau chén rượu cần và trở về khi “ngón tay mình còn vương mùi nếp xôi”. Vẫn nhớ sao là nhớ những ngõ phố lạnh sớm mai, nụ cười của núi và những đôi mắt miền cao thăm thẳm…

Đi, đôi khi không nhất thiết để phải “học một sàng khôn”, mà đôi lúc chỉ là để thấy lòng mình dịu dàng với đất trời…

Theo Tiểu Quyên (Người Lao Động)
Du lịch, GO!

Tuesday, 4 February 2014

(iHay) - Mẫu Sơn nằm cách thành phố Lạng Sơn 30km về phía đông bắc, là nơi đầu tiên đón gió mùa đông bắc. Lâu nay, Mẫu Sơn vẫn là điểm du lịch ưa thích cho những người thích băng giá mùa đông hay khí hậu mát mẻ vào mùa hè.

< Trên đỉnh Mẫu Sơn.

Đường đèo lên núi tuy chỉ tầm 20km nhưng quanh co, khúc khuỷu, độ dốc cao và trơn trượt vào mùa mưa, băng giá vào mùa đông. Đường rất nhỏ, chỉ đủ cho một xe ô tô con đi và thi thoảng mới có những khoảng trống điểm nghỉ bên vực.

< Trên đỉnh Mẫu Sơn nhìn xuống con đường mình đã qua.

Mẫu Sơn còn được biết đến là khu nghỉ dưỡng từ thời Pháp thuộc với hàng chục ngôi nhà cổ được xây dựng, hiện tại bị bỏ hoang. Khung cảnh hoang tàn, rêu mốc của những công trình cổ cũng tạo ra nét độc đáo, huyền bí nơi đây.

< Đường lên Mẫu Sơn quanh co, khúc khuỷu...

< Khu du lịch Mẫu Sơn quanh năm mây phủ.

< Theo thời gian, nhiều ngôi biệt thự đã trở nên hoang phế, tạo cho Mẫu Sơn một vẻ gì đó huyền bí.

< Cảnh hoang tàn vương vãi khắp nơi.

< Khung cảnh huyền bí nhìn từ trong một ngôi nhà bỏ hoang.

< Chuồn chuồn ướt sương. Nơi đây quanh năm sương mù.

Theo iHay.Thanhnien
Du lịch, GO!

Lịch sử đăng bài

Powered by Blogger.

Bài đăng mới